Chỉ trong vài năm, Trấn Thành đã trở thành một trong những đạo diễn có sức ảnh hưởng lớn của điện ảnh Việt Nam. Bắt đầu từ Bố già (năm 2021), Nhà bà Nữ (năm 2023), Mai (năm 2024), Bộ tứ báo thủ (năm 2025) đến phim mới nhất là Thỏ ơi!! đều có doanh thu trên 300 tỷ đồng, liên tiếp đứng đầu bảng xếp hạng mùa phim Tết cạnh tranh lớn nhất trong năm. Bộ phim Thỏ ơi!! hiện đang chiếu tại rạp đã có doanh thu 434 tỷ đồng sau 3 tuần công chiếu.
Dù còn gây tranh cãi, không thể phủ nhận sự xuất hiện của Trấn Thành đã tạo luồng gió mới cho rạp phim. Thể loại phim Việt ngày càng đa dạng và tạo được nhiều kỷ lục doanh thu, sẵn sàng cạnh tranh sòng phẳng với phim ngoại trên sân nhà. Đó cũng là khao khát lớn nhất của Trấn Thành khi bước vào sản xuất phim. Anh mong muốn làm được những bộ phim hay, chỉn chu, nhiều màu sắc để làm nhân tố thúc đẩy để mọi người trong ngành nâng cao chất lượng phục vụ khán giả, góp phần phát triển điện ảnh Việt.
Trong cuộc trò chuyện với Thời báo VTV, anh chia sẻ về triết lý sáng tạo, áp lực phòng vé và hành trình tìm kiếm những câu chuyện mới cho khán giả.
Trong các bộ phim của mình, anh thường xây dựng nhân vật đa chiều. Vì sao anh lại chọn cách tiếp cận này?
Tôi luôn thích những mặt đa chiều của cuộc sống. Nếu mọi người để ý thì các nhân vật trong phim của tôi thường đứng ở ranh giới giữa thiện và ác, giữa đúng và sai. Tôi nghĩ con người vốn dĩ luôn có hai mặt tốt - xấu tồn tại song song. Câu chuyện nào trong đời sống cũng vậy, luôn có những góc nhìn khác nhau. Đúng và sai đôi khi không tách bạch rõ ràng mà cứ luân phiên xuất hiện. Cuộc sống vốn vận hành như thế. Giống như trong tự nhiên có trắng - đen, có âm - dương. Mọi thứ đều tồn tại theo cặp đối lập để cân bằng với nhau. Vì vậy tôi muốn nhân vật của mình cũng phản ánh đúng bản chất đó của đời sống.
Anh có nghĩ Thỏ ơi!! độc đáo hơn những tác phẩm trước không?
Tôi không dám tự khen mình là độc đáo, nghe hơi kỳ. Tôi muốn cách kể chuyện lạ một chút vì tôi muốn chinh phục những điều bản thân chưa làm. Tôi không thích lặp lại bản thân. Cứ sau mỗi phim, xem lại là tôi đã thấy chán nên muốn tìm những cái mới để làm.
Có một câu nói rất hay: Trên đời này, không có gì mới lạ dưới ánh mặt trời. Nơi nào có ánh sáng thì mọi người đều có thể nhìn thấy. Chúng ta học hỏi lẫn nhau, được truyền cảm hứng từ nhiều thứ xung quanh.
Tôi cũng không ngoại lệ. Có thể tôi từng xem một bộ phim nào đó và thích cách họ kể chuyện như vậy. Nhưng không phải là sao chép, mà là mình chọn ngôn ngữ kể chuyện phù hợp với từng kịch bản. Cách kể chuyện như Thỏ ơi!! tôi đã biết từ lâu nhưng không phải lúc nào cũng đem ra dùng. Tôi phải chọn ngôn ngữ kể phù hợp với phim, câu chuyện của kịch bản đó. Phải đúng lúc, đúng câu chuyện thì mới phát huy hiệu quả.
Trong phim này, câu chuyện cho tôi cảm giác muốn kể như vậy. Bởi vì phần lớn các nhân vật đều thích nói một nửa sự thật. Vì vậy tôi chia phim thành 6 chương để khán giả nhìn thấy rõ góc thật nhất của từng nhân vật trong chương của riêng họ. Ở những phần khác của câu chuyện, họ có thể thể hiện một con người khác. Nhưng khi bước vào chương của riêng mình, thế giới nội tâm của họ sẽ lộ ra rõ ràng hơn. Tôi muốn hai hình ảnh đó có sự đối lập để khán giả thấy rõ hơn.
Căn biệt thự sang trọng giúp bộ phim tạo được nhiều ấn tượng thị giác trong diễn biến câu chuyện. Anh tìm bối cảnh này như thế nào?
Tôi chọn bối cảnh đó vì nó đáp ứng được nhiều yêu cầu của mình. Nó thể hiện được sự bề thế của gia đình, nhân vật và phù hợp với cách tôi dàn dựng câu chuyện. Một điều rất may mắn là chủ nhà cực kỳ ủng hộ đoàn phim. Anh ấy cho tôi toàn quyền quyết định khi quay. Thậm chí có một cảnh trong phim phải đập kính, và kính đó là kính thật của nhà. Tôi phải xin phép anh ấy: "Cho tôi đập kính nhà anh nha, rồi tôi đền lại". Và anh ấy đồng ý ngay. Thật sự tôi hiếm khi gặp một chủ nhà nào "chịu chơi" như vậy.