Nhịp sống cùng World Cup 2026: Câu chuyện của ông Yudi bán cờ các quốc gia ở Denpasar, Bali
Aurora Nightingale June 16, 2026 02:39 PM

DENPASAR, TRIBUN-BALI.COM – Bầu không khí sôi động của World Cup 2026 không chỉ lan tỏa qua màn hình tivi, các điểm xem bóng đá tập thể hay trên mạng xã hội, mà còn mang lại sức sống cho nền kinh tế nhỏ lẻ nơi góc phố Denpasar, Bali.

Giữa không khí náo nhiệt của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, một người bán cờ thời vụ tên là Yudi Kusdiana (52 tuổi) đặt trọn hy vọng vào những tấm vải mang màu sắc của các quốc gia tham dự.

Từ vỉa hè đường Teuku Umar cho đến giấc mơ nuôi con ăn học, với người đàn ông gốc Bandung này, World Cup không chỉ là sự kiện thể thao bốn năm một lần, mà còn là cơ hội mưu sinh và giữ vững niềm hy vọng cho gia đình.

Dù đến giữa trưa, ông mới chỉ bán được một lá cờ, tinh thần của Yudi vẫn không hề giảm sút khi nghĩ đến trách nhiệm nuôi sống gia đình.

Suốt hơn chục ngày qua, ông đứng bán trên vỉa hè, mưu sinh bằng việc rao bán cờ của các quốc gia tham dự World Cup.

Với Yudi, bầu không khí sục sôi của ngày hội bóng đá lớn nhất thế giới không chỉ là chuyện điểm số hay đội nào sẽ nâng cúp vô địch.

Giải đấu bốn năm một lần này chính là nguồn sống tạm thời cho căn bếp ở quê nhà – nơi ba đứa con của ông đang gửi gắm niềm tin vào cha.

“Tôi sống ở Bandung, đến Bali chỉ theo mùa thôi,” Yudi chia sẻ khi được Tribun Bali phỏng vấn tại sạp hàng của mình.

“Cứ mỗi bốn năm, khi World Cup diễn ra, tôi lại đến đây buôn bán,” người cha ba con nói thêm.

Với Yudi, kỳ World Cup lần này dễ chịu hơn nhiều so với năm 2022, khi đại dịch Covid-19 vẫn còn để lại nhiều khó khăn.

Thời điểm đó, ông không chỉ không kiếm được tiền, mà còn chật vật để có cái ăn nơi đất khách.

May mắn thay, năm nay niềm đam mê bóng đá bùng nổ trở lại, mang đến cơ hội tốt hơn cho những người buôn bán thời vụ như ông.

“Năm 2022 thật sự tệ, ăn uống hằng ngày còn khó. Còn bây giờ thì tạm ổn, có tiền gửi về cho gia đình và đủ ăn ở đây,” Yudi chia sẻ.

Ông không đi một mình. Yudi đến Bali cùng một nhóm người từ Bandung dưới sự quản lý của một chủ hàng – người cung cấp vốn mua cờ và trả tiền thuê chỗ ở trong thời gian họ buôn bán.

Trong khi Yudi bán ở đường Teuku Umar, vài người bạn đồng hành của ông chọn những khu vực khác, như Gatot Subroto – nơi xe cộ cũng tấp nập không kém.

Theo mô hình chia lợi nhuận, Yudi kiếm tiền từ phần chênh lệch giữa giá nhập và giá bán từng lá cờ.

Mỗi ngày, ông mở hàng từ 9 giờ sáng đến 6 giờ tối.

Giá mỗi lá cờ dao động tùy kích thước, từ 70.000 đến 130.000 rupiah.

Trong số hàng chục quốc gia có cờ được treo, có ba đội tuyển được người dân Denpasar yêu thích nhất và bán chạy nhất.

“Ở đây bán chạy nhất là Bồ Đào Nha, Brasil và Argentina. Không phải tất cả các quốc gia đều có in cờ, chỉ khoảng 12 đội nổi bật cùng với nước chủ nhà thôi,” Yudi nói khi chỉ vào dãy cờ đầy màu sắc.

“Một ngày may mắn lắm cũng chỉ bán được tối đa mười lá, cả lớn lẫn nhỏ,” ông cho biết thêm.

Khi được hỏi về đội tuyển yêu thích của mình, Yudi nở nụ cười rạng rỡ.

Ông thừa nhận mình là người hâm mộ cuồng nhiệt của đội tuyển Tango – niềm đam mê bắt nguồn từ thời kỳ hoàng kim của huyền thoại bóng đá Diego Maradona.

“Tôi cổ vũ cho Argentina, tôi đã yêu thích họ từ thời Maradona,” ông nói và bật cười vui vẻ.

Điều đặc biệt là Yudi đi lại hơi khó khăn. Ông kể rằng mình từng là nạn nhân của một vụ tai nạn giao thông trong quá khứ.

Trước khi chuyển sang nghề bán cờ, ông từng là công nhân tại một nhà máy dệt nổi tiếng ở Bandung – PT Kahatex.

Chấn thương do tai nạn khiến ông phải rời công việc tại nhà máy và chuyển sang bán hàng rong để nuôi sống gia đình.

“Trước khi tai nạn xảy ra, tôi làm ở bộ phận dệt của PT Kahatex,” Yudi nói, vừa chỉ vào bàn tay không còn lành lặn của mình.

“Sau vụ đó, tôi theo bạn bè đi bán cờ như thế này,” ông kể thêm.

Dù sức khỏe không còn hoàn hảo và cuộc sống phải lang bạt từ vỉa hè này sang vỉa hè khác, những nỗ lực của Yudi không hề vô ích.

Nhờ tiền lời từ việc bán cờ, ông đã có thể cho con thứ hai theo học đại học tại Đại học Padjadjaran (Unpad) ở Bandung.

Cậu con trai học giỏi đã trúng tuyển ngành Ngôn ngữ Nga nhờ học bổng.

Chính thành tích này là nguồn động lực lớn giúp Yudi quên đi mệt mỏi trên các con phố Denpasar.

“Con thứ hai của tôi học ở Unpad, ngành Ngôn ngữ Nga. May mắn nhận được học bổng nên học phí rẻ hơn,” Yudi nói.

“Vì vậy tôi phải cố gắng làm việc hết sức, con học giỏi như thế thì mình không thể bỏ qua,” ông chia sẻ thêm.

Hành trình mưu sinh của Yudi trên đảo Bali vẫn chưa dừng lại. Sau khi World Cup kết thúc, ông chưa vội về quê.

Vé xe buýt từ Bali đi Bandung có giá khoảng 500.000 rupiah, vì vậy ông quyết định ở lại đến tháng 8 để tiếp tục buôn bán trong dịp Quốc khánh Indonesia.

“Tôi chưa về đâu, định ở lại đến tháng 8 vì tiền xe khá đắt. Sau khi World Cup kết thúc, tôi sẽ bán cờ đỏ trắng mừng lễ Quốc khánh tại đây,” ông kết lời.

© Copyright @2026 LIDEA. All Rights Reserved.