Thomas Tuchel đã không tiết lộ chính xác những gì ông nói trong giờ nghỉ giữa hiệp trận thắng 4-2 của tuyển Anh trước Croatia ở trận mở màn chiến dịch World Cup 2026. Khi đó, tỉ số đang là 2-2 và đội tuyển Anh chưa thể hiện được phong độ tốt nhất. Tuchel nói rằng ông chỉ có vài lời bình tĩnh, khích lệ các học trò chơi dũng cảm hơn. Tuy nhiên, thực tế có lẽ khắt khe hơn thế.
Dù thế nào đi nữa, những lời của Tuchel rõ ràng đã phát huy tác dụng. Tuyển Anh biến một hiệp 1 tầm thường thành một hiệp 2 thuyết phục, ghi thêm hai bàn và cho thấy lý do họ nên được xem là ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch.
Harry Kane mở tỉ số cho tuyển Anh sau khi được phép đá lại quả phạt đền bị Dominik Livakovic cản phá trước đó, nhưng Croatia nhanh chóng gỡ hòa.
Quyết định của Tuchel khi loại Marc Guehi để chọn John Stones và Ezri Konsa đã gây tranh cãi, và những người nghi ngờ đã được chứng minh đúng khi tiền vệ Petar Sucic của Inter vượt qua Stones bằng pha giả sút tinh tế trước khi chuyền cho Martin Baturina tung cú dứt điểm găm bóng lên góc cao khung thành.
Tuyển Anh chỉ mất hơn 5 phút để lấy lại lợi thế. Declan Rice, với khả năng đá phạt đã trui rèn tại Arsenal, thực hiện quả phạt góc chính xác cho Kane đánh đầu ghi bàn. Tuy nhiên, đội bóng áo trắng không thể giữ vững thế dẫn bàn khi Mario Pasalic có pha bấm bóng tinh tế để Ivan Perisic thoát xuống, đánh đầu chuyền cho Petar Musa vô-lê tung lưới, gỡ hòa 2-2.
Sang hiệp 2, phản ứng của tuyển Anh rất ấn tượng. Elliot Anderson, người chơi khá mờ nhạt trong hiệp đầu, tung đường chuyền thông minh bên cánh phải để Jude Bellingham khéo léo che bóng, xoay người dứt điểm vào góc thấp. Sau đó, Livakovic đã giữ Croatia trong trận bằng bảy pha cứu thua, phần lớn diễn ra trước phút 60.
Phút 85, tuyển Anh ấn định chiến thắng khi Bukayo Saka chuyền cho cầu thủ vào thay người Marcus Rashford sút chéo góc ghi bàn.
Tuy nhiên, đây chưa phải màn trình diễn hoàn hảo. Hàng thủ của tuyển Anh vẫn thiếu chắc chắn, và sẽ có nhiều câu hỏi về khả năng kiểm soát thế trận, đặc biệt khi Rice đang gặp chấn thương. Dẫu vậy, sức mạnh tấn công và phản ứng trong hiệp hai cho thấy nếu không có gì khác, tuyển Anh vẫn là đội bóng cực kỳ nguy hiểm trong 5 tuần tới.
Người chiến thắng: Harry Kane
Kane đã sớm bỏ lại nỗi lo phạt đền phía sau...
Từ sau cú sút trượt đáng nhớ trước Pháp tại World Cup 2022, Kane chưa từng bỏ lỡ quả phạt đền nào cho tuyển Anh, ghi liền bảy bàn từ chấm 11m. Và anh đã nâng con số đó lên tám vào thứ Tư, dù chỉ sau khi trọng tài cho đá lại vì Livakovic di chuyển khỏi vạch trước khi cản phá cú sút đầu tiên của tiền đạo Bayern Munich.
Pha đá lại của Kane dứt khoát và chính xác. Anh sau đó thể hiện phong độ quen thuộc – lùi sâu kết nối lối chơi, di chuyển thông minh và thường xuyên kiếm được các quả phạt. Mối liên kết giữa anh và Noni Madueke hoạt động hiệu quả, và bàn thắng thứ hai cũng được anh thực hiện gọn gàng. Dù hàng thủ Croatia mắc lỗi kèm người, Kane vẫn đánh đầu hiểm hóc vào góc thấp.
Với cú đúp này, Kane đã trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn thắng phạt đền nhất trong lịch sử World Cup, là người Anh thứ hai ghi bàn ở ba kỳ World Cup, đồng thời cân bằng thành tích của Gary Lineker với tư cách chân sút hàng đầu của tuyển Anh tại các kỳ World Cup. Một ngày thi đấu hoàn hảo.
Người thất bại: Luka Modric
Luka Modric vẫn là một cầu thủ phi thường. Anh từng phá vỡ thế thống trị của Lionel Messi và Cristiano Ronaldo để giành Quả bóng vàng năm 2018, và được coi là một trong những tiền vệ trung tâm vĩ đại nhất lịch sử.
Nhưng trong trận đấu này, Modric trông rõ ràng đã ở tuổi 40. Anh gặp khó ngay từ đầu, phạm lỗi dẫn đến quả phạt đền khi chậm một nhịp trong pha tranh bóng với Madueke. Dù tỷ lệ chuyền bóng chính xác cao, Modric không thể hiện được tầm ảnh hưởng lên trận đấu.
Công bằng mà nói, Croatia bị lép vế quân số ở tuyến giữa, nhưng trước đây Modric vẫn có thể xoay sở trong những hoàn cảnh như vậy. Lần này, anh cho thấy mình đã thực sự lớn tuổi và không thể đua tốc độ với các đối thủ trẻ trung, sung mãn hơn.
Croatia rút đội trưởng của mình khỏi sân trước phút 60 để thay bằng Mateo Kovacic, người lập tức mang lại sinh khí hơn. Modric vẫn là biểu tượng, nhưng anh không còn đủ sức gánh vác đội bóng như trước.
Người chiến thắng: Jude Bellingham
Dù Kane là tâm điểm chú ý, Jude Bellingham mới thực sự là nhân tố có thể quyết định thành bại của Tuchel và tuyển Anh mùa hè này. Nếu tiền vệ Real Madrid này mang lại bàn thắng và kiến tạo từ tuyến giữa, đội tuyển Anh sẽ có thêm sức mạnh đáng gờm.
Thực tế, Bellingham chơi chật vật trong những phút đầu, dù có vài pha bứt tốc ấn tượng. Nhưng thế trận nhanh chóng thay đổi. Một pha xộc thẳng trung lộ cho thấy tiềm năng của anh, và trong hiệp hai, bàn thắng đến như phần thưởng xứng đáng.
Anderson – người cũng bắt nhịp chậm – tung đường chuyền xuống biên, Bellingham băng lên và dứt điểm gọn gàng. Anh giang tay ăn mừng đầy tự tin trước khán giả cuồng nhiệt.
Cuối trận, Bellingham lùi sâu hơn, từ vị trí số 10 về số 8, và vẫn chơi hiệu quả, giúp Morgan Rogers có không gian dâng cao. Người hâm mộ tuyển Anh chắc chắn kỳ vọng nhiều hơn nữa ở anh.
Tuchel phát biểu sau trận: “Cậu ấy là người mà bạn có thể tin tưởng trong những khoảnh khắc như thế này. Jude rất thích những trận cầu áp lực.”
Người chiến thắng: Bài nói chuyện của Tuchel trong giờ nghỉ
Tuchel rõ ràng không hài lòng trong giờ nghỉ. Trợ lý HLV Anthony Barry tiết lộ điều đó trong cuộc phỏng vấn giữa hiệp với ITV.
Barry nói: “Chúng tôi đã đưa ra vài quyết định khiến năng lượng bị kìm hãm, đá dài khi nên chuyền ngắn, chuyền ngắn khi nên đá dài, không chơi xuyên tuyến để tăng tốc độ trận đấu như mong muốn. Sau bàn mở tỉ số từ chấm phạt đền, chúng tôi hy vọng đội sẽ thoải mái hơn, nhưng lại rơi vào những thói quen sợ hãi.”
“Khi có bàn thứ hai, chúng tôi nghĩ đó là thời điểm để tiến lên, nhưng rồi lại thủng lưới và phải nói chuyện lại trong giờ nghỉ.”
Không ai biết chính xác điều Tuchel nói, nhưng Kane tiết lộ đó là một “bài phát biểu”, trong khi Rice cho rằng đó là minh chứng cho lý do Tuchel là “một HLV hàng đầu”. Chính Tuchel cũng cho biết ông và ban huấn luyện đã “khích lệ các cầu thủ dốc hết sức”.
Bất kể ông nói gì, hiệu quả là rõ ràng. Tuyển Anh chơi như một đội bóng hoàn toàn khác sau giờ nghỉ, ghi bàn gần như ngay lập tức và kiểm soát hoàn toàn thế trận.
Người thất bại: Hàng thủ tuyển Anh
Tuyển Anh luôn được kỳ vọng ghi nhiều bàn thắng – họ sở hữu quá nhiều ngôi sao tấn công và phương án dự phòng chất lượng. Khả năng họ tịt ngòi ở kỳ World Cup này gần như không có.
Nhưng hàng thủ thì khác. Tuchel bố trí bộ tứ Reece James, Ezri Konsa, John Stones và Nico O'Reilly, và không ai trong số họ có thể tự tin nói rằng mình đã chơi tốt.
Stones bị đánh lừa trong bàn đầu của Croatia, Konsa lùi quá sâu dẫn đến bàn thứ hai, James bị qua mặt thường xuyên, còn O'Reilly – vốn ít khi phải phòng ngự tại Manchester City – cũng bộc lộ hạn chế.
Chưa đến mức báo động, nhưng Tuchel chắc chắn phải suy nghĩ lại về nhân sự và chiến thuật nơi hàng thủ.
Người chiến thắng: Marcus Rashford
Trước giải đấu, Anthony Gordon và Marcus Rashford cạnh tranh trực tiếp cho vị trí tiền đạo trái. Cuối cùng, Gordon được chọn nhờ khả năng pressing và hỗ trợ phòng ngự. Dù không chơi tệ, anh thiếu sự sắc bén cần thiết.
Rashford thì khác. Anh là một cầu thủ tấn công đẳng cấp, đang tìm lại phong độ khi thi đấu cho Barcelona theo dạng cho mượn. Cách anh ghi bàn phản ánh sự tự tin mới – xử lý gọn gàng và dứt điểm đơn giản mà hiệu quả, trông như thể hoàn toàn tự nhiên.
Có lẽ đây sẽ là mô hình lý tưởng: Gordon mang năng lượng, Rashford mang bàn thắng. Nếu đó là sự hoán đổi 60 phút mỗi trận, thì cũng không có gì để phàn nàn.
Tuyển Anh sẽ đi được bao xa tại World Cup?