Đừng bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào của World Cup.
GOAL điểm lại những câu chuyện nổi bật và các diễn biến đáng chú ý mới nhất trong sổ tay World Cup của đội tuyển nam Hoa Kỳ (USMNT).
IRVINE, California -- Dù đã chắc suất vào vòng loại trực tiếp của World Cup, đội tuyển nam Hoa Kỳ vẫn còn nhiều câu hỏi phải giải đáp trong tuần này, trước trận đấu cuối cùng ở vòng bảng gặp Thổ Nhĩ Kỳ.
Một số câu hỏi xoay quanh tình trạng của Christian Pulisic và khả năng anh tiếp tục thi đấu ở giải đấu này. Một số khác tập trung vào việc xoay vòng đội hình cho một trận đấu gần như không mang nhiều ý nghĩa. Và sau tối thứ Sáu, có một chủ đề thú vị khác: Bài hát “Country Roads” từ đâu mà ra?
Folarin Balogun và Alex Zendejas đã gặp gỡ báo chí vào thứ Hai trong buổi tập toàn đội đầu tiên của tuần. Dưới đây là những điểm nhấn, chủ đề và khoảnh khắc đáng chú ý trong ngày tập luyện tại Irvine...
Thẻ vàng và cuộc đua Chiếc giày vàng
Sau hai trận, Folarin Balogun đang nằm trong nhóm dẫn đầu cuộc đua Chiếc giày vàng. Vì thế, khi anh bật TV lên và thấy các ngôi sao như Lionel Messi, Kylian Mbappé và Erling Haaland ghi bàn ngang hoặc vượt anh, phản ứng của Balogun chỉ là một câu: “Thật là bực mình,” anh cười nói.
Giống như nhiều người khác, Balogun vẫn tận hưởng việc được xem những ngôi sao ấy tỏa sáng. Anh cho biết cầu thủ Felix Nmecha của Đức là người đã gây ấn tượng mạnh với anh, ngoài những cái tên lớn kể trên.
“Nhìn thấy những cầu thủ như Messi, Mbappé, Haaland – họ thật khó ngăn cản,” Balogun chia sẻ. “Họ ghi trung bình một bàn mỗi trận, thậm chí nhiều hơn. Với tôi, mục tiêu là đạt đến đẳng cấp đó — trở nên ổn định, không thể ngăn cản. Tôi tin rằng mình có tiềm năng để làm được điều đó.”
Qua hai trận vừa qua, Balogun đã thể hiện đúng như vậy. Tiền đạo của USMNT ghi hai bàn vào lưới Thổ Nhĩ Kỳ và góp phần mở tỷ số trước Úc, dù pha bóng đó bị hậu vệ Cameron Burgess phản lưới nhà.
Tuy nhiên, cuộc đua Chiếc giày vàng của Balogun có thể bị ảnh hưởng khi anh đã nhận một thẻ vàng. Điều đó khiến việc ra sân trong trận đấu vô nghĩa với Thổ Nhĩ Kỳ trở nên rủi ro. Dù rất muốn chơi, anh vẫn hiểu lý do tại sao nhiều người khuyên nên nghỉ.
“Tôi muốn chơi mọi trận,” anh nói. “Điều đó giúp tôi đạt được vị trí hôm nay – luôn sẵn sàng. Với vận động viên chuyên nghiệp, điều quan trọng nhất là luôn có mặt. Nhưng cũng cần phải thông minh. Tôi không muốn nhận thêm thẻ vàng rồi bỏ lỡ vòng 1/16.”
Hành trình để ‘Country Roads’ vang lên
Cảnh tượng khán giả ở Seattle đồng thanh hát “Country Roads” có lẽ là khoảnh khắc đáng nhớ nhất của USMNT tại World Cup này. Và điều đó không phải ngẫu nhiên.
Trước giải, FIFA yêu cầu các đội gửi danh sách nhạc bao gồm bài khởi động, nhạc mừng bàn thắng và bài hát sau chiến thắng. Liên đoàn Bóng đá Mỹ đã tham khảo ý kiến của các cầu thủ và đại diện trong liên đoàn. Mục tiêu là chọn những bài dễ hát theo và mang đậm tinh thần Mỹ. Ba bài được liệt kê cho phần ăn mừng sau trận là “Livin' on a Prayer”, “Sweet Caroline” và “Take Me Home, Country Roads”.
Tuy nhiên, việc đội tuyển Anh đã sử dụng “Sweet Caroline” khiến lựa chọn đó bị loại, còn “Livin' on a Prayer” lại được phát ở Seattle trong trận đấu. Theo Liên đoàn Bóng đá Mỹ, cựu nhân viên Amy Hopfinger – hiện là lãnh đạo của FIFA – là người đã quyết định chọn “Country Roads” sau chiến thắng của USMNT. Và phần còn lại, như người ta nói, đã trở thành lịch sử.
Niềm hân hoan trong các pha ăn mừng bàn thắng
Sau bàn thắng vào lưới Úc, Alex Freeman chia sẻ với báo chí về cảm xúc trong pha ăn mừng. Anh thấy các đồng đội đang lao đến và hiểu rằng mình phải chạy, nhất là sau khi chứng kiến các cầu thủ dự bị USMNT ùa vào sân ăn mừng bàn thắng trước đó với Paraguay.
Đối với những người tham gia các pha ăn mừng, đó là những khoảnh khắc vô giá. Các cầu thủ dự bị luôn chạy đến trong niềm vui thực sự – vừa vì bàn thắng, vừa vì đồng đội ghi bàn. Freeman cố gắng chạy thoát, và làm tốt hơn nhiều người khác, nhưng cuối cùng vẫn bị đồng đội đuổi kịp ở góc sân.
“Toàn là năng lượng tích cực,” Zendejas nói. “Thật sự là niềm vui thuần khiết. [Freeman] chạy nhầm hướng, đáng lẽ phải chạy ngược lại, nhưng chúng tôi đã sẵn sàng ở đường biên rồi. Khi bàn thắng được công nhận, chúng tôi đuổi theo cậu ấy, nhưng cậu ta nhanh quá.”
Giúp đỡ Pulisic
Christian Pulisic tươi cười rạng rỡ sau trận gặp Úc. Ống kính FOX ghi lại khoảnh khắc anh hát cùng khán giả, chia vui với các đồng đội.
Hôm thứ Hai, anh cũng xuất hiện với nụ cười trên môi. Trong 15 phút tập luyện mở cho truyền thông, ngôi sao người Mỹ tham gia đầy đủ các bài tập, cả có bóng và không bóng. Tuy nhiên, tuần trước đó là quãng thời gian khó khăn, khi Pulisic trở thành tâm điểm của cuộc khủng hoảng chấn thương “ra sân hay không ra sân”. Theo HLV Mauricio Pochettino, quyết định được đưa ra vào phút chót, nhưng cuối cùng Pulisic vẫn chưa sẵn sàng.
Zendejas, người đã quen biết Pulisic từ thời cùng khoác áo các đội trẻ Mỹ, cho biết anh là người mà Pulisic luôn tin tưởng. Điều đó lại đúng trong tuần vừa qua.
“Thật khó khăn khi gặp chấn thương nhỏ trong một giải đấu quan trọng,” Zendejas chia sẻ. “Nhưng điều quan trọng là không chỉ nói về chấn thương. Chúng tôi nói về những chuyện khác, giúp anh ấy quên đi phần nào. Chúng tôi có nhóm nhỏ thân thiết, và điều đó giúp anh ấy rất nhiều.”
Hướng về thứ Năm và vòng loại trực tiếp
Với chiến thắng của Paraguay trước Thổ Nhĩ Kỳ tối thứ Sáu, USMNT đã chính thức giành ngôi nhất bảng, đồng nghĩa với chuyến đi đến Santa Clara cho vòng 1/16.
Về đối thủ sắp tới, Balogun thừa nhận anh không biết gì nhiều. “Có lẽ các HLV hoặc đồng đội khác đang tính toán, nhưng tôi thì không. Tôi chỉ tập trung vào trận đấu trước mắt,” anh nói.
Do tình hình hiện tại, HLV dự kiến sẽ xoay vòng đội hình. Balogun là một trong bốn cầu thủ đã nhận thẻ vàng, cùng với Antonee Robinson, Chris Richards và Tyler Adams – nhiều khả năng sẽ được nghỉ trận gặp Thổ Nhĩ Kỳ. Pulisic cũng có thể hưởng thêm thời gian hồi phục trước vòng đấu loại trực tiếp.
Điều đó có thể mở cơ hội cho Zendejas – ngôi sao của Club America – người vẫn chưa ra sân tại World Cup này. “Tôi đã tập luyện chăm chỉ và chờ cơ hội, và tôi tin nó sẽ đến,” anh nói. “Đó là quyết định của HLV, và tôi luôn tôn trọng. Tôi đang tận hưởng từng giây phút của giấc mơ này, hạnh phúc khi được ở đây cùng toàn đội.”
Hiểu về tầm ảnh hưởng
Rất khó để đo lường hết tác động từ hai trận đầu của USMNT. Lượng người xem, tương tác trên mạng xã hội hay độ phủ truyền thông chỉ phản ánh phần nhỏ cảm xúc của người hâm mộ Mỹ trong mùa hè này.
“Tôi cố gắng hiểu được điều đó, nhưng nước Mỹ quá rộng lớn,” Balogun nói. “Weston thường cho tôi xem video người hâm mộ ăn mừng ở khắp nơi, từ quảng trường đến quán bar. Mỗi khi chúng tôi ghi bàn, họ lại bùng nổ. Tôi nghĩ khi giải đấu kết thúc, chúng tôi mới thực sự nhận ra tác động mà mình đã tạo ra. Thật tuyệt vời.”
Zendejas gửi lời đến người hâm mộ: “Hãy tiếp tục tin tưởng vào đội bóng này. Chúng tôi có nhiều cầu thủ tài năng, dù là đá chính hay dự bị. Đây là tập thể luôn chiến đấu hết mình vì kết quả tích cực.”