Đây không chỉ là màn trình diễn mà tuyển Anh đã chờ đợi suốt nhiều năm, mà còn là sự thay đổi trong tư duy thi đấu.
“Kể cả khi chúng ta thua,” Thomas Tuchel nói với các cầu thủ trong giờ nghỉ giữa hiệp ở Dallas, “chúng ta sẽ làm theo cách của mình.”
Chỉ vài lời ngắn gọn đó đã chứa đựng nhiều ý nghĩa hơn cả bốn bàn thắng rực rỡ mà họ ghi được vào lưới Croatia.
Đó là một triết lý mới, là sự khẳng định lời hứa mà Tuchel từng đưa ra: ông muốn khôi phục tinh thần thi đấu mãnh liệt của Ngoại hạng Anh cho đội tuyển quốc gia – và tại đây, điều đó đã được thể hiện rõ nét qua một trong những màn trình diễn ấn tượng nhất kể từ đầu World Cup.
Có lẽ là màn trình diễn hay nhất?
Câu hỏi ấy có vẻ mang tính tranh luận, nhưng cũng có thể là dấu hiệu cho thấy đội nào sẽ tiến xa hơn tại giải đấu này.
Tại Dallas, tuyển Anh không khởi đầu như kỳ vọng. Họ bước vào giờ nghỉ với tỷ số 2-2 đầy bất ổn, nhiều người dự đoán Tuchel sẽ nổi giận trong phòng thay đồ.
Khán giả cũng mong chờ điều đó, nhất là sau bài phỏng vấn thẳng thắn của trợ lý huấn luyện Anthony Barry trong giờ nghỉ.
Tuy nhiên, Tuchel không quá gay gắt. Ông vẫn mạnh mẽ như thường lệ, nhưng đồng thời cũng khích lệ các học trò.
Harry Kane mô tả đó là “một bài phát biểu tuyệt vời”.
Tiền đạo của Bayern Munich chia sẻ: “Ông ấy nói chúng tôi hãy ‘tháo bỏ mọi ràng buộc, bình tĩnh lại và cùng nhau tiến lên’. Ông ấy còn hỏi: ‘Điều tệ nhất có thể xảy ra là gì?’”
Đó là lúc tinh thần chiến đấu được khơi dậy. Những lời ấy không chỉ là khẩu hiệu, mà thực sự đã thay đổi cách tuyển Anh thi đấu.
Họ bỏ qua sự thận trọng, quyết tâm dâng cao toàn lực tấn công.
Nếu so sánh với thời Gareth Southgate, có thể thấy rõ sự khác biệt. Dưới thời ông, đội bóng thi đấu có tổ chức nhưng thiếu sự liều lĩnh, đặc biệt là trong các giải đấu lớn. Southgate luôn giữ an toàn, trong khi Tuchel đã cởi bỏ mọi giới hạn.
Tuyển Anh được giải phóng, và họ cuốn phăng Croatia bằng màn trình diễn bùng nổ nhất trong nhiều năm.
“Tôi rất thích phản ứng của các cầu thủ,” Tuchel chia sẻ.
Và thật khó để ai có thể không cảm thấy ấn tượng. Liệu đây có phải là màn trình diễn hay nhất vòng mở màn?
Có lẽ chưa hẳn, bởi họ cần đến bài nói chuyện giữa hiệp để khơi dậy tinh thần. Nhưng 15 phút đầu hiệp hai chắc chắn là quãng thời gian bùng nổ nhất mà chưa đội nào khác đạt được.
Trong khoảng thời gian đó, tuyển Anh đạt đỉnh cao mà chưa ai chạm tới.
Croatia gần như không thể theo kịp. Họ chỉ trụ vững nhờ vào sự may mắn và nỗ lực tuyệt vọng.
Harry Kane, Anthony Gordon, Jude Bellingham, Marcus Rashford và Bukayo Saka đều thi đấu thăng hoa.
Bàn thắng của Bellingham mang ý nghĩa biểu tượng – không chút do dự, không chút sợ hãi – phản ánh tinh thần của cả đội.
Tuchel đặc biệt yêu thích điều đó. Chính vì thế, ông vẫn giữ Bellingham trên sân dù anh chơi mờ nhạt trong hiệp một, bởi ông tin rằng cầu thủ trẻ này còn có thể làm tốt hơn nhiều.
Và quả thực, không đội nào khác trong giải đấu đã thể hiện được thứ bóng đá mãnh liệt như vậy. Đức đã dễ dàng thắng Curacao, nhưng đó chỉ là Curacao, không phải Croatia. Mỹ có thể là đối thủ gần nhất về cường độ, nhưng không đạt đến độ bùng nổ ấy. Argentina phụ thuộc nhiều vào Lionel Messi, còn Pháp dù kiểm soát chiến thuật tốt hơn, chỉ có những khoảnh khắc lóe sáng.
Chính vì vậy, 15 phút ấy có thể coi là màn trình diễn bóng đá xuất sắc nhất, dù chưa phải là trận đấu hoàn hảo nhất.
Dẫu vậy, tuyển Anh vẫn còn những vấn đề phải giải quyết.
Tuyến giữa cần được cải thiện, nhất là khi Declan Rice đang phải thi đấu trong tình trạng chấn thương. Luka Modric rời sân sớm là một lợi thế mà Anh sẽ không có khi đối đầu các đội mạnh hơn ở khu trung tuyến.
Tuchel hiểu điều đó và biết mình cần điều chỉnh. Hệ thống giữa sân của Anh đôi lúc bị rối, đặc biệt trong hiệp một. Ngay cả sau khi dâng cao ở hiệp hai, Croatia vẫn tìm được khoảng trống. Nếu không sắp xếp hợp lý, hàng thủ vốn chưa thật chắc chắn sẽ tiếp tục chịu áp lực – điều khiến Tuchel lo ngại nhất.
Ông đánh giá cao John Stones vì khả năng lãnh đạo, nhưng trung vệ này không còn di chuyển linh hoạt như trước. Tuchel có thể phải cân nhắc. Ngoài ra, câu hỏi đặt ra là liệu đội có thể duy trì cường độ cao như vậy trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt hơn, đặc biệt ở các sân không có mái che.
Dẫu vậy, Tuchel có thể tìm ra giải pháp từ chính điểm mạnh của mình: chiều sâu đội hình và những cầu thủ dự bị chất lượng – những “người kết thúc” ông gọi ra từ băng ghế dự bị.
Họ sẽ cần đến điều đó khi đối mặt với thử thách lớn hơn.
Nhưng ít nhất tại Dallas, họ đã làm được điều mà người hâm mộ mong chờ suốt nhiều năm, thậm chí nhiều thập kỷ – điều mà trước đây họ chưa từng có cơ hội thể hiện.
Tuchel không chỉ cho phép họ làm điều đó – ông còn yêu cầu và thúc đẩy họ làm được.
Đội tuyển Anh đã bùng cháy. Đây không chỉ là “cách của họ” nữa, mà là một hướng đi mới – dựa trên tinh thần Anh truyền thống – và trong khoảnh khắc ấy, họ đã tạo ra thứ bóng đá hay nhất mà World Cup từng chứng kiến cho đến nay.
Tuchel không chỉ ném sự thận trọng vào gió – ông thậm chí còn đốt cháy nó.