Khi FIFA từng muốn chia trận đấu thành bốn hiệp ở World Cup 1994 nhưng bị UEFA ngăn cản
Phạm Thu Hằng June 23, 2026 01:15 PM

Các đợt nghỉ uống nước đã gây nhiều tranh cãi tại World Cup 2026, nhưng ý tưởng chia trận đấu thành bốn phần thực ra đã được bàn tính từ lâu hơn nhiều so với bạn nghĩ.

Đầu thập niên 1990 là một giai đoạn đầy biến động trong lịch sử bóng đá. Môn thể thao này đang nỗ lực thâm nhập thị trường Mỹ giàu tiềm năng thông qua World Cup 1994, nhưng các đài truyền hình Mỹ lại lo sợ trước một môn thể thao có hai hiệp 45 phút liên tục mà không có bất kỳ quãng nghỉ quảng cáo nào.

FIFA khi đó cũng hoang mang sau World Cup Italia 1990, giải đấu bị coi là một trong những kỳ World Cup có ít bàn thắng nhất và thiên về phòng ngự tiêu cực nhất trong lịch sử, với trung bình chỉ 2,21 bàn mỗi trận và một trận chung kết đầy lỗi và nhàm chán.

Nhằm “cải thiện” trải nghiệm cho khán giả Mỹ và tăng số bàn thắng, FIFA đã xem xét nghiêm túc một số thay đổi mang tính cách mạng. Một trong số đó là ý tưởng chia trận đấu thành bốn hiệp 25 phút.

Vào tháng 3 năm 1990, Chủ tịch FIFA khi đó là João Havelange đã gây chấn động khi đề xuất từ bỏ cấu trúc truyền thống gồm hai hiệp 45 phút để chuyển sang bốn hiệp 25 phút. Mục tiêu rõ ràng là để phục vụ các đài truyền hình Mỹ như ABC và ESPN – những đơn vị nắm bản quyền phát sóng World Cup 1994.

Các giám đốc truyền hình cho rằng nếu không có các quãng nghỉ thường xuyên, giải đấu sẽ trở thành một rủi ro tài chính khổng lồ vì không có đủ thời lượng dành cho quảng cáo. Dĩ nhiên, giới bảo thủ của bóng đá đã phản đối dữ dội.

UEFA, với sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ các Liên đoàn bóng đá Anh, Scotland, xứ Wales và Bắc Ireland trong Hội đồng Liên đoàn Bóng đá Quốc tế (IFAB), đã kiên quyết bảo vệ tính thiêng liêng của đồng hồ thi đấu và thẳng thừng từ chối việc “xẻ thịt” cấu trúc bóng đá chỉ vì tiền quảng cáo.

Thật khó tin, nhưng việc mở rộng khung thành cũng từng được đề xuất. FIFA từng bàn luận công khai về việc tăng chiều rộng giữa hai cột khung thành thêm vài inch để giúp tiền đạo dễ ghi bàn hơn – một thay đổi mà có lẽ Diana Ross sẽ rất hoan nghênh. Tuy nhiên, ý tưởng này cuối cùng cũng bị UEFA và IFAB bác bỏ.

Khi việc thay đổi thời lượng thi đấu và kích thước khung thành bị xem là điều cấm kỵ, FIFA và IFAB buộc phải tìm cách khác để khuyến khích lối chơi tấn công cho World Cup 1994. Kết quả là một số luật mà ngày nay chúng ta coi là hiển nhiên đã ra đời, chẳng hạn như luật cấm thủ môn bắt bóng từ đường chuyền về bằng chân, được áp dụng vào năm 1992 sau trận chung kết Euro ở Thụy Điển bị đánh giá là buồn tẻ.

World Cup 1994 là kỳ đầu tiên mà thủ môn bị cấm bắt bóng bằng tay khi đồng đội chủ động chuyền về. Quy định này đã loại bỏ hoàn toàn chiến thuật câu giờ bằng cách liên tục chuyền về cho thủ môn vốn phổ biến tại Italia 1990 và Euro 1992.

Hệ thống tính 3 điểm cho một trận thắng vốn được giới thiệu từ năm 1981 nhưng chỉ chính thức áp dụng tại World Cup 1994. Mục tiêu là khuyến khích các đội chơi tấn công và tránh những trận hòa 0–0 nhàm chán. Tại vòng bảng trên đất Mỹ, lần đầu tiên trong lịch sử World Cup, đội thắng được 3 điểm thay vì 2 như trước.

Một thay đổi khác là trọng tài được phép mặc trang phục màu sắc khác ngoài màu đen truyền thống (thường là vàng sáng, hồng hoặc trắng) để tránh trùng màu với đội bóng, và cầu thủ lần đầu tiên có tên được in trên lưng áo thi đấu.

Cuối cùng, những thỏa hiệp này đã mang lại thành công lớn. World Cup 1994 trở thành một cú hit thương mại khổng lồ, phá vỡ kỷ lục khán giả vẫn còn tồn tại đến nay, và đạt trung bình 2,71 bàn thắng mỗi trận – tất cả đều diễn ra mà không có bất kỳ quảng cáo nào chen ngang trong thời gian thi đấu.

© Copyright @2026 LIDEA. All Rights Reserved.